Skip Ribbon Commands
Skip to main content

Cớ sao nhiều người vẫn nói “Tôi không có nhu cầu với bảo hiểm”?

Nếu được phép gửi đến ai đó bất kỳ một lời nhắn, tôi sẽ nói: “Đừng bao giờ nói “Tôi không có nhu cầu với bảo hiểm”, bởi ai cũng sẽ có lúc cần và cũng sẽ muốn có…”

Dù chưa cần, cũng nên có!

Tháng 5, năm 2013,
Tôi là một người phụ nữ khỏe mạnh và hạnh phúc. Tôi có công việc ổn định tại một doanh nghiệp danh tiếng và một gia đình êm ấm với 2 đứa con nhỏ. Ngày qua ngày, cuộc sống của tôi luôn rộn rã tiếng cười từ công sở cho đến khi về nhà. Tôi chưa một lần nghĩ, những niềm vui và hạnh phúc này có thể gián đoạn bởi bất kỳ lý do gì, đặc biệt, nếu từ bản thân tôi thì lại càng không, bởi tôi là một người luôn nỗ lực để vẹn toàn mọi trách nhiệm cũng như rất cẩn trọng trong giữ gìn sức khỏe bản thân…
Lý do khiến tôi có những suy nghĩ vẩn vơ này chắc là vì cách đây 2 tuần, một người bạn đã giới thiệu cho tôi người quen làm trong ngành bảo hiểm, người này đã gặp và hỏi tôi, chị có biết đến nguyên tắc “dù chưa cần, cũng nên có” và chị có muốn bảo toàn những gì mình đang có nếu “tình huống xấu nhất” xảy ra? 
Dĩ nhiên, câu trả lời của tôi cho các vấn đề đó vẫn là “chị không có nhu cầu”, vì tôi tin ngày mình “đổ bệnh” chắc phải còn xa lắm. Nhưng nếu nghĩ theo hướng là đầu tư để bảo đảm sự an tâm về sức khỏe thì cũng được thôi, là một người làm trong lĩnh vực tài chính - kinh doanh, với tôi, có đầu tư - ắt sẽ có “sinh lợi” dù trong bất cứ tình huống nào…
Vậy là, tôi chính thức có một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ kết hợp sức khỏe đầu tiên với mức phí 30 triệu/năm, đóng trong vòng 25 năm.

Bởi vì… hoạ vô đơn chí - phúc bất trùng lai

Đầu tháng 5, năm 2016,
Tôi cảm thấy trong người không được khỏe. Có phải do thời gian này công việc quá nhiều hay do tôi “già rồi” nên sức chịu đựng kém đi?
Không thể đoán mò mãi, tôi đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe, sau một chuỗi những xét nghiệm và những ngày phải liên tục gặp gỡ bác sĩ, tôi được biết mình đang ở giai đoạn thứ hai của ung thư…
Trong phút chốc, niềm tin về một cuộc sống bình an bền vững trong tôi bỗng cất cánh. Thay vào đó là ngổn ngang những suy nghĩ, lo âu, mà đầu tiên chính là dù có ra sao mình vẫn phải đấu tranh để giành sự sống, và điều thứ hai, phải tính toán thế nào để đủ tiền chữa bệnh đây?… Để chữa bệnh, chắc tôi sẽ phải dùng đến tiền tiết kiệm cho các con mà vợ chồng dành dụm bấy lâu nay, rồi việc phụng dưỡng bố mẹ hai bên cũng như chi phí cho cuộc sống hàng ngày chắc cũng phải cân đối lại. Chưa kể, có thể tôi sẽ phải tạm hoãn công việc lại một thời gian, chỉ còn mình chồng, liệu anh có gánh vác nổi mọi thứ không??? Hàng loạt mối lo lắng đã nảy sinh… 

Khi đó, trụ cột thứ ba sẽ là ai?

Cuối tháng 5, năm 2016,
Tôi đã nói với chồng về tình hình sức khỏe. Nghe xong, anh im lặng một lúc rồi nói “Em đã cùng anh gánh vác gia đình này bao lâu rồi, cũng có lúc em phải nghỉ ngơi một chút chứ!”.
Không gian rơi vào thinh lặng, tôi cũng không nghĩ ra gì để đáp lời anh, anh lại tiếp: “À, em đừng quên mình vẫn còn có một trụ cột thứ ba nhé, cái hợp đồng bảo hiểm với Dai-ichi Life của em đâu rồi, đưa đây anh xem nào”…
Được chồng động viên và nhắc nhở, tôi mới bình tĩnh và sực nhớ đến “lời hứa” của Dai-ichi Life với mình. 

Đúng như lời đồn về sự chu đáo của người Nhật cũng như sự lan tỏa phẩm chất đó đến bất kỳ ai, bất kỳ nơi nào có dấu ấn của họ… Nhận được thông báo về sức khỏe của tôi từ chồng, nhân viên bảo hiểm phụ trách hợp đồng đã bày tỏ sự quan tâm hết sức sâu sắc, anh ấy còn đến tận nơi tôi chữa trị để thăm hỏi, chủ động hướng dẫn chồng tôi thực hiện các thủ tục, hồ sơ để đảm bảo tôi được bồi thường đúng như cam kết. Lần đầu tiên trong cuộc đời, có một người xa lạ lại quan tâm đến tôi cùng gia đình một cách chân thành như vậy.
Bất ngờ hơn nữa, tôi nhận được số tiền bồi thường hơn 1 tỷ đồng chỉ sau 45 ngày nộp hồ sơ. Tính đến thời điểm này, số tiền tôi tham gia bảo hiểm chỉ mới hơn 100 triệu đồng nhưng số tiền được bồi thường thì gấp đến 10 lần. Tôi vứt bỏ hết những trăn trở về tài chính và dồn tất cả sức lực của mình để tranh đấu, chữa trị...

Bảo hiểm – Ai cũng muốn có!

Tháng 7, năm 2017,
“Đây là xét nghiệm cuối cùng rồi, sức khỏe của chị bây giờ đã tốt lên rất nhiều, sau này chỉ cần theo dõi định kỳ để đảm bảo thôi nhé” – đó là lời của bác sĩ nói với tôi trong buổi tái khám sáng nay.
Tôi bước ra khỏi bệnh viện mà cảm thấy như mình vừa được tái sinh!
Nghĩ lại chuyện xảy ra cách đây hơn một năm, tôi ngẫm nghĩ, cuộc sống của mình ổn định như vậy mà khi gặp chuyện thì cũng bấn loạn lên vì tài chính, vậy những người khó khăn hơn thì sao, có phải là họ còn cần hơn cả tôi hay không? 
Giờ đây, nếu được phép gửi đến ai đó bất kỳ một lời nhắn, tôi sẽ nói: “Đừng bao giờ nói “Tôi không có nhu cầu với bảo hiểm”, bởi ai cũng sẽ có lúc cần và cũng sẽ muốn có…”.

Liên hệ ngay:

1900 5555 88 - 0888 5555 88